gần qua cái bụi tre nhà ông Tầm, nếu không thì phải rúc vào bãi ngô mới đi được. Mà rúc vào bãi ngô thì bẩn và ngứa chết. Lúc này tâm trạng đang vui ko biết sợ là gì nên quyết định đi qua cái gốc tre đó cũng được. Đi đến gần đó đầu óc tự nhiên nhớ đến vụ bà lúc tối gặp ma nên cũng hoảng, em cứ thế cắm đầu chạy thật nhanh qua chỗ đó. Chạy thấy khá xa rồi dừng lại, đúng là tự tay bóp dái, có thấy ma tà gì đâu nào.
Đứng chờ 1 tầm 15 phút thì bé Liên đi xe ôm xuống, lâu không gặp nhìn vẫn xinh như ngày nào, tóc dài da trắng khuôn mặt tròn tròn, dáng người dong dỏng. Bé mặc chiếc quần vải màu đen và chiếc áo phông dài tay màu trắng. Bộ này cũng khá giống với bộ của con bé chết trôi kia nhờ.
Em rủ bé đi ra bờ sông để lên tàu, 2 đứa tung tăng đi tay trong tay thỉnh thoảng em lại dừng lại ghé miệng thơm 1 cái vào má cho bõ công chờ từ nãy đến giờ. Vừa đi vừa chò truyện chêu đùa, ở bên cạnh người yêu mình có khác có cảm giác rất là bình an, vô lo. 2 đứa đi lại đi đến bụm tre thì lại ngửi thoáng
thấy mùi oi của cái xác. Chắc là mùi của cái tay mà ông đó hất xuống sông nên ngửi ko nặng mùi lắm. Bé Liên lấy 2 tay che kín miệng hỏi em là mùi con gì
vậy. Em nói dối là ở đó có con lợn chết bé cũng tin luôn vì từ bé giờ bé đâu có gặp hay ngửi thấy mùi chết trôi đâu.
Đi qua đó 1 đoạn thì bé kêu mệt và muốn nghỉ, 2 đứa ngồi xuống vệ cỏ lấy dép kê mông. Ngồi lát thì em chủ động quay sang hôn bé, 1 tay đỡ lưng bé 1 tay quờ quạng linh tinh khắp người bé. Hôn nhau được hơn phút thì theo thói quen ngày trước của em hay làm với bé mỗi lúc tối ở bờ sông 2 đứa trên đường đi học về. Em cởi chiếc áo ngoài của em ra và đặt ở sau lưng bé. Mặc kệ chỗ này giờ này chắc cũng ko có ai qua đâu, mà có qua cũng chả sao, ở trên kia chúng nó còn công khai ấy chứ.
Dải áo xuống xong em hôn tiếp và từ từ ngả lưng bé xuống, 2 đứa cứ thế hôn nhau. Em kéo chiếc áo ngoài và áo lót của bé và chuyển xuống hôn ngực của bé, vừa được lát thì bé lấy 2 tay đấy đầu em ra khỏi ngực miệng lẩm bẩm:
– Thôi D ơi.. có người nhìn kìa.. có người nhìn kìa…
Em ngó lại nhìn xung quanh thì ko thấy ai và tiếp tục xục xạo. Bé Liên đẩy mạnh ra và ngồi hẳn dậy kéo áo xuống:
– Đã bảo có người rồi. Thôi đi.
Em nhìn lại ko thấy ai nghĩ là bé hoa mắt nhìn lộn liền liền hỏi lại. Bé Liên chỉ tay chỉ tay tay vế phía cái hướng bụi tre:
– Kia thế, áo trắng trắng đang đi kia kìa. Vừa bà ấy cứ đứng gần đây nhìn chằm chằm chỗ 2 đứa mình, em sợ quá!
Em nhìn theo hướng chỉ tay của bé Liên vẫn ko thấy gì cả nhưng trong đầu nghĩ là bé nhìn thấy thật, nghe bé tả thì giông hệt với bà lúc tối nhìn thấy, mà lại hướng bụi tre nữa chứ. Thôi đúng là ma của con bé chết trôi luẩn quẩn quanh đây hù người rồi. Em cố giữ bình tĩnh và giục bé Liên đi lên về thuyền.
2 đứa nhảy xuống thuyền của em, em kéo tấm dèm che 2 bên xuống và 2 đứa nằm.2 đứa nằm chung với nhau trên con thuyền nho nhỏ, con thuyền nghiêng ngả bập bềnh nhè nhẹ theo từng nhịp của con sóng như người đưa nôi. Liên gối đầu vào tay em tay vòng qua ngực ôm lấy eo của em. 2 đứa cứ nằm lặng im mà ko nói câu gì, thực sự lúc này em cảm thấy bình an và hạnh phúc vô cùng. Rồi bé đó bỗng nhiên thỏ thẻ:
– Anh! Sau này em có chết ở dưới sông thì anh phải đi tìm xác em nhé!
Chap 7
Em nghe câu đó hoảng hồn qúa, đang đêm ma nhập hay sao mà lảm nhảm mấy câu xui xẻo:
– Em nói linh tinh gì vậy, đang đêm hâm vừa thôi. Gở chết à.
– Em chả biết, tự nhiên nghĩ vậy thôi. Ngủ trên sông ở cái thuyền bé tẹo thế này em sợ lắm anh ạ. Em có biết bơi đâu.
Hóa ra là nói nhảm chứ ko phải là ma nhập, làm mình cứ tưởng. Xong cái em ghì chặt bé vào lòng, thơm lên mắt bé 1 cái rồi 2 đứa lại tiếp tục hôn nhau.
Ngày hôm nay sao vậy trời. Cứ đang hứng thì lại bị làm phiền. Lão tàu bên í ới gọi hỏi mượn đoạn cáp, lại phải chui ra đi tìm cho lão. Bực cả mình, xong xuôi em ra tháo mẹ nó dây thuyền ra tính phi xuống dưới kia nằm cho yên tĩnh khỏi ai làm phiền xoi mói. Mới lại mấy ông đó lại nghĩ bé Liên là phò thì sao, bạn gái của mình mà bị gán cho cái đó thì mang tiếng lắm.
Phi xuống chừng hơn trăm mét thì em ghé vào cái mom bãi ném chiếc leo nhỏ lên bờ sau đó gá máy dựt thuyền cho ăn leo. Ở đây thì 1 mình 1 cõi nhá, làm gì thì làm. Rồi đôi nam nữ trong cái thuyền bé nhỏ lại cuộn lấy nhau, thôi đoạn này ko tả chi tiết nữa nhá KIA vì tội viết sex thì bỏ mợ. Chỉ biết là rất tuyệt vời, bé Liên trắng lắm body khá chuẩn, nói chung là ngon từ thịt ngọt từ sương.
Sau khi 2 đứa thỏa mãn thì em cũng khá là mệt mỏi rồi, đêm hôm trước rồi cả ngày nay có được ngủ đâu. Nằm ôm bé Liên, 2 đứa người ko mảnh vải ôm nhau ngủ. Đang liu thiu thì bé Liên lay lay người em:
– Anh ơi bật đèn lên xem cái gì rớt trên ngực em mà tanh như máu vậy này.
Em vớ lấy cái đèn pin soi vào ngực thì thấy 1 giọt máu ở giữa khe ngực của Liên. Giọt máu to đỏ tươi to bằng đầu đũa vậy. Xoi lên mái liếp và xung quanh thì ko thấy cái gì nữa, 2 đứa cùng sợ sợ và tự an ủi nhau rằng đó là máu của con muỗi nào đốt xong rớt vào đó. An ủi vậy thôi chứ tuyệt nhiên ko phải máu muỗi, chả có cách nào giải thích được. Cái chuyện đó đến tận bây giờ em cũng ko hiểu được luôn.
Rồi tiếp tục ngủ, đến tầm hơn 4h sáng thì em hơi mê man có cảm giác gì đó không ổn. Người lành lạnh và có vẻ như thuyền như là đang bị trôi tự do. Lúc này vẫn đang ngủ say và mê man nhá, kiểu như là do bản năng vậy. Giống khi mà ta đang ngủ say trên giường nhưng khi gần rớt xuống đất thì đột nhiên phát hiện ra vậy. Mắt vẫn nhắm và quờ tay sang bên cạnh xem thì ko thấy bé Liên đâu nữa, em bừng dậy mở tấm liếp phía sau lái ra nhưng ko nhìn thấy bé Liên đâu. Chạy hẳn ra ngoài nhìn thì hóa ra thuyền bị trôi thật, đang ở mãi giữa sông rồi, nhưng ko thấy bé Liên đâu cả, quay người lại nhìn về phía bên kia thấy bé Liên đang trần truồng đứng ở sát mũi thuyền có vẻ như là đang định nhảy xuống sông. Em quát to:
– Liên…! Quay lại đây.
♫ Tìm nhac mp3 ♫